Bỗng dưng lại cúp điện, trời ạ.
Ơ hơ, mà cần quái gì điện, tôi có nến mà! Tôi mở tủ tìm nến. Trong đêm tối, tôi lạng quạng mò cái nắm cửa tủ. “Nó đâu rồi nhỉ???”. “A, nó đây rồi!!!”. Tôi đã nắm được nó và sau đó tôi không cảm thấy nó ở đó nữa
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tuổi trẻ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tuổi trẻ. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Ba, 3 tháng 3, 2015
Truyện suy ngẫm: Hoàn hảo
Tôi theo chủ nghĩa hoàn hảo,mọi thứ xung quanh tôi cũng phải như vậy.Người yêu của tôi đẹp lắm,nhưng sẽ hoàn hảo hơn nếu có đôi mắt xanh lục to tròn như búp bê.
Em chịu khó nhé,rồi em sẽ hoàn hảo như anh đã mong muốn.Mặc dù em sẽ chẳng thấy được thành quả đó đâu.
Em chịu khó nhé,rồi em sẽ hoàn hảo như anh đã mong muốn.Mặc dù em sẽ chẳng thấy được thành quả đó đâu.
Truyện suy ngẫm: Photographers
Ngày khách hàng lấy ảnh gần kề,nhưng không sao sửa được tấm ảnh này.Một Photographers tài ba phải vùi mình thức đêm để sửa một tâm ảnh lỗi.Mọi tấm ảnh trong loạt album ảnh này đều bình thường,chỉ có tấm ảnh chụp toàn thể gia đình của khách hàng trong ngày cưới lại bi lỗi màu,nó chỉ có 2 màu đen trắng.Anh bèn gọi khách hàng đến thương lượng.Vị khách hàng đó sau khi xem ảnh,chỉ im lặng và kiu a đốt nó đi.Vị khách lấy lý do,ảnh đen trắng không thể phân biệt được màu da và màu mắt,làm thiếu sức sống cho bức ảnh.
Truyện suy ngẫm: Mát
Tôi thường nằm ngủ ở lan can lầu 4 trong trường. Chỗ đó mát kinh khủng, gió thổi lồng lộng. Có một điều là gió chẳng bao giờ thổi mát hoàn toàn cả người tôi. Nhưng hôm nay thì khác, gió đang thổi mát khắp người tôi
Truyện suy ngẫm: Đám cỏ
Cỏ đẹp,một bãi cỏ thật đẹp thì cần phải sinh trưởng tốt,muốn như thế nó phải có nhiều chất dinh dưỡng.Nhưng nếu chỉ vì một bãi cỏ đẹp mà phải tốn kém tiền bạc để mua một lượng phân bón lớn rãi khắp bãi thì tôi không muốn thế.Trong cái khó,ló cái khôn,tôi sẽ có bãi cỏ tuyệt đẹp mà chẳng cần tốn kém,mà đám cỏ nguồn dinh dưỡng lớn,lâu dài.Tới khi bãi cỏ đẹp,tôi sẽ mở tiệc và mời xóm bên cùng tham gia với tôi.
Truyện suy ngẫm: Trốn tìm
Chán cậu quá, người bạn đáng ghét của tôi ơi, đã dặn rồi mà, chơi trốn tìm thì phải trốn cho kĩ vào. Bàn tay của cậu đang thò ra khỏi mặt đất kia kìa!?!
- Cậu trốn ở đây phải không? Không cần làm nhỏ mình tới mức đó đâu, chỉ cần cậu chui vào tủ lạnh là được rồi mà!
- À, người cuối cùng đây rồi. Tôi tìm thấy cậu rồi nhé! Cậu định dọa tôi sao? Ừ, trò đó cũng đáng sợ đấy chứ, nhưng đáng tiếc cậu đã chọn sai địa điểm rồi đó! Một nụ cười nham nhở với mái tóc rũ rượi dưới bồn cầu không thể làm cho tôi sợ đâu!
- Cậu trốn ở đây phải không? Không cần làm nhỏ mình tới mức đó đâu, chỉ cần cậu chui vào tủ lạnh là được rồi mà!
- À, người cuối cùng đây rồi. Tôi tìm thấy cậu rồi nhé! Cậu định dọa tôi sao? Ừ, trò đó cũng đáng sợ đấy chứ, nhưng đáng tiếc cậu đã chọn sai địa điểm rồi đó! Một nụ cười nham nhở với mái tóc rũ rượi dưới bồn cầu không thể làm cho tôi sợ đâu!
Truyện suy ngẫm: Bút chì
Tôi cầm bút chì và bắt đầu viết, màu đen tuyền của nét chì thật là đẹp. Nhưng nét chì chẳng thanh mảnh tí nào. Vì thế nên tôi chuốt bút chì thật nhọn.
Tôi không viết nữa mà bắt đầu vẽ. Khổ thay, tôi vẫn thấy nét chì không đủ mảnh.
Thế là tôi chuốt bút chì thật nhọn và thử ngay độ nhọn của nó. Có thể ngòi nó đã gãy nhưng tôi biết rằng lần chuốt vừa rồi đã làm cho nét chì vô cùng mảnh. Đến nỗi tôi sẽ không thể nhìn thấy nó mảnh hơn được nữa. Tôi hạnh phúc đến nghẹt thở.
Tôi không viết nữa mà bắt đầu vẽ. Khổ thay, tôi vẫn thấy nét chì không đủ mảnh.
Thế là tôi chuốt bút chì thật nhọn và thử ngay độ nhọn của nó. Có thể ngòi nó đã gãy nhưng tôi biết rằng lần chuốt vừa rồi đã làm cho nét chì vô cùng mảnh. Đến nỗi tôi sẽ không thể nhìn thấy nó mảnh hơn được nữa. Tôi hạnh phúc đến nghẹt thở.
Truyện suy ngẫm: Yêu mèo
Có một bé gái rất thích mèo, cô đã từng có hàng chục con nhưng tất cả đều mất tích. Một ngày cô hỏi mẹ mình rằng những con mèo của cô ở đâu. :"Chúa đã lấy lại chúng rồi con à". Đó là những gì mà người mẹ đáp.
Một ngày nọ, cô đã có một con mèo mới. Nhưng lần này, cô cẩn thận hơn. Và cô trông thấy bố cô đến, mang theo một cái bị, để dìm chết con mèo của cô...
Hôm sau, cô lại hỏi mẹ con mèo của cô ở đâu và nhận được câu trả lời tương tự.
Một ngày kia khi em trai cô tắm và mẹ của cô thì đang nghe điện thoại. Cô bỗng hét lên: "Mẹ ơi mẹ ơi!!!"... Bà mẹ chạy vào nhà tắm và hét lên:" Chúa ơi!!! Chuyện gì vậy, em trai con...!!!??"
_"Chúa đã mang nó đi rồi".
Truyện suy ngẫm: Siêu ngắn
Súng đã lên cò.Hơi nóng lan toả.Đánh rơi một thứ.Vùng vẫy trong khối nước lớn.Mùi thịt nướng bốc lên.
Truyện suy ngẫm: Lão hàng xóm
Lão hàng xóm say xỉn mò về nhà lúc khuya khoắt. Tiếng kính vỡ, vỏ chai rỗng rơi bộp trên nền đất cứng, bọn mèo ngoao rồi chó sủa và ông ta chửi rủa om sòm muốn đánh thức cả khu phố.
Hắn bực bội. Hắn điên tiết lên. Hắn cố ý làm việc này vào nửa đêm để không kẻ nào quấy rầy. Sẵn con dao mổ chuyên dụng trên bàn, hắn lấy thêm vài lọ lidocaine. Để xem lão còn uống rượu được nữa không, hắn bực dọc đi sang nhà lão.
Ít phút sau hắn trở lại căn hầm nhà hắn. Hắn làm nhanh gọn đến nỗi chả phải rửa ráy gì, hắn chỉ vứt cái của nợ vào sọt rác rồi trở lại bàn làm việc.
Giờ hắn đã hoàn thành tác phẩm của mình. "Tôi thật ko biết cái đầu rỗng tuếch của cô nghĩ gì khi đá một thằng như tôi. Cô tưởng có thể giấu đc điều đó sau ánh mắt giả tạo của cô sao, cô ko thông minh như cô nghĩ đâu. Ko phải tôi đã cảnh báo cô từ đầu rồi sao." Hắn ngắm nghía với vẻ thích thú rồi treo nó lên tường, đóng sầm cánh cửa bí mật để lại căn phòng lưu niệm chìm trong bóng tối. Nơi đó bí mật của hắn sẽ được giấu kín.
Hắn bực bội. Hắn điên tiết lên. Hắn cố ý làm việc này vào nửa đêm để không kẻ nào quấy rầy. Sẵn con dao mổ chuyên dụng trên bàn, hắn lấy thêm vài lọ lidocaine. Để xem lão còn uống rượu được nữa không, hắn bực dọc đi sang nhà lão.
Ít phút sau hắn trở lại căn hầm nhà hắn. Hắn làm nhanh gọn đến nỗi chả phải rửa ráy gì, hắn chỉ vứt cái của nợ vào sọt rác rồi trở lại bàn làm việc.
Giờ hắn đã hoàn thành tác phẩm của mình. "Tôi thật ko biết cái đầu rỗng tuếch của cô nghĩ gì khi đá một thằng như tôi. Cô tưởng có thể giấu đc điều đó sau ánh mắt giả tạo của cô sao, cô ko thông minh như cô nghĩ đâu. Ko phải tôi đã cảnh báo cô từ đầu rồi sao." Hắn ngắm nghía với vẻ thích thú rồi treo nó lên tường, đóng sầm cánh cửa bí mật để lại căn phòng lưu niệm chìm trong bóng tối. Nơi đó bí mật của hắn sẽ được giấu kín.
Truyện suy ngẫm: Khu nghĩa địa
Dạo gần đây có vài vụ cướp ở khu nghĩa địa. Nhiều ngôi mộ bị lật tung, bên dưới chỉ còn quan tài trống rỗng. Người dân trong vùng vô cùng căm phẫn. Thế nhưng họ ko dám truy tìm thủ phạm. Đồn rằng khoảng 20 năm về trước, người trông coi nghĩa địa thường xuyên thấy một đứa trẻ đi loanh quanh trong khu vực đó. Nhưng ông ta chỉ thấy thoáng qua chứ chưa hề chạm mặt bao h. Nhiều năm sau thì ông ta về hưu mà ko báo với ai một tiếng nào. Họ đành phải tìm người thay. Nhưng những người mà họ tìm đc chỉ làm việc trong vài tháng lại mất tích một cách bí ẩn. Bây h chỉ có một người dám làm trông coi ở khu nghĩa địa này, nhưng ông ta chỉ có thể làm việc vào ban ngày, còn ban đêm thì ông ta khoá tất cả cửa nẻo dẫn vào khu nghĩa địa. Nhưng ko vì thế mà những vụ trộm dừng lại, nhất là khi khu nghĩa địa hầu như ko còn cái huyệt trống nào.
Truyện suy ngẫm: Con trai cưng của mẹ.
Sau năm năm sống trong đau khổ,gia đình bà Hương đã có lại niềm vui và tiếng cười trẻ thơ.Lại một bé trai kháu khỉnh được sinh ra,cậu bé đã mang lại hơi ấm cho cả gia đình mình.Cứ thế,họ sống trong hạnh phúc.Năm cậu bé được hai tủi,cậu đã biết đi,biết nói và lanh lợi lắm.Đến ngày 8/3 năm ấy,cậu cứ bám rít lấy bố,đòi phụ bố làm quà cho mẹ,hai bố con lần quần mãi cũng xong lẳng hoa.Tới bửa tối,rồi sau đó là gia đình cùng coi phim,cậu bé lẳng lặng bước tới bà Hương,cầm lẳng hoa hai tay cung kính tặng mẹ mình.
_Con chúc mẹ 8/3 hạnh phúc ạ.
_Mẹ cảm ơn con!Con trai cưng của mẹ.
_Mẹ ơi,con chúc mẹ 8/3 hạnh phúc ạ,con chúc mẹ 8/3 hạnh phúc ạ,con chúc mẹ 8/3 hạnh phúc ạ,con chúc mẹ 8/3 hạnh phúc ạ,con chúc mẹ 8/3 hạnh phúc ạ,con chúc mẹ 8/3 hạnh phúc ạ.
_Mẹ biết rồi,cảm ơn con.
_Đó là những điều từ lâu con muốn nói.
_Con chúc mẹ 8/3 hạnh phúc ạ.
_Mẹ cảm ơn con!Con trai cưng của mẹ.
_Mẹ ơi,con chúc mẹ 8/3 hạnh phúc ạ,con chúc mẹ 8/3 hạnh phúc ạ,con chúc mẹ 8/3 hạnh phúc ạ,con chúc mẹ 8/3 hạnh phúc ạ,con chúc mẹ 8/3 hạnh phúc ạ,con chúc mẹ 8/3 hạnh phúc ạ.
_Mẹ biết rồi,cảm ơn con.
_Đó là những điều từ lâu con muốn nói.
Truyện suy ngẫm: Chuyện cổ tích
Mẹ tôi thường kể cho tôi những câu chuyện cổ tích đầy phép màu,sự kì diệu,sự biến hóa khôn lường và niềm tin đạo đức nơi nó.Đến một lúc nào đó,mẹ không còn kể cho tôi nghe chúng nữa.Tôi vẫn nhớ chúng và ao ước chúng sẽ có thật,chúng sẽ giúp tôi có thể nghe mẹ kể chuyện thêm nửa.Nhưng toàn là dối trá,tôi hao mòn thân thể,nhưng phép màu tôi chờ đợi chỉ có màu đen đối và đỏ tươi của máu.Đánh đổi tất cả,nhưng được lại gì ngoài sự thất vọng với niềm tin vào truyện cổ tích.
Truyện suy ngẫm: Duyên nợ
Một cặp vợ chồng mới cưới chưa được bao lâu,thì người vợ chết đi.Có thể duyên nợ của họ chỉ đến được chừng đó,nhưng thật đáng tiếc khi họ chưa có được một người con.Một thời gian khá lâu sau,người chồng bất ngờ nhận được một bé gái đặt trước cửa nhà kèm một lá thư:"Con của anh đấy,hãy nuôi nó cẩn thận.Thân (Em gái của cô vợ)"
Truyện suy ngẫm: Cảm giác
Ngày nào cũng vậy, tôi nằm đó và cái bọn người vô lương tâm kia cứ nhởn nhơ đi lại xung quanh, dòm ngó, chỉ trỏ và xầm xì bàn tán. Bọn chúng thật không biết điều tí nào. Mà bọn chúng ở đâu ra mà lắm thế? Chỗ của tôi yên tĩnh lắm cơ mà. Có thể tôi nên cho chúng nếm thử cái cảm giác này của tôi...
Truyện suy ngẫm: Khi nó ngủ
Tôi mồ côi bố mẹ từ năm 15t,bố mẹ tôi đã bị giết vào một buổi tối và lúc đó tôi đã ngủ.Do quá cô đơn,nên hằng ngày tôi thường mời những người bạn mới quen về nhà tôi chơi và mở tiệc nướng,vui chơi xuyên đêm.Nhưng chẳng ai tốt cả,tôi ngủ dậy và chẳng thấy 1 ai ,chắc họ đã bỏ về hết rồi,để mặc tôi dọn dẹp mớ bừa bộn này.Có lẻ do tôi ngủ quên lúc dắt họ tham quan cái hầm sau vườn nhà tôi.Trông nó khá thần bì,chả bao giờ được mở cửa vì tôi không có chìa khóa.Mặc kệ họ,tôi hâm lại nồi thịt hầm ăn sáng rồi sẽ dọn dẹp sau.
Truyện suy ngẫm: Nguyệt thực
“Tách”
“Ơ,ai sau lưng mình thế này?”
Tôi đang xem lại tấm hình đón năm mới trong điện thoại,bỗng dưng có cảm giác bị ngã ra sau,mặc dù tôi vẫn đứng yên đấy.Trời tối hù.
“Cúp điên xảy ra cùng lúc với nguyệt thực à!”
“Ơ,ai sau lưng mình thế này?”
Tôi đang xem lại tấm hình đón năm mới trong điện thoại,bỗng dưng có cảm giác bị ngã ra sau,mặc dù tôi vẫn đứng yên đấy.Trời tối hù.
“Cúp điên xảy ra cùng lúc với nguyệt thực à!”
Thứ Sáu, 27 tháng 2, 2015
Truyện suy ngẫm: Món đồ chơi
Món đồ chơi này,nó đã theo tôi đến cuối đời,thật sự nó đáng để yêu quý,nhưng cũng không đến mức tôi yêu quý nó nhiều như vậy.Tôi giữ nó cho tới lúc này,cũng chỉ để bảo vệ mọi người xung quanh tôi.Nhiều lần tôi đã cho đi món đồ chơi ấy,nhưng nó vẫn sẽ về bên tôi cùng lớp sơn màu đỏ tự nó trang điểm cho mình.
Truyện suy ngẫm: Đôi mắt
Mọi người cảnh báo tôi rằng,đừng bao giờ dại đột nhìn vào đôi mắt vô hồn của hắn.Nhưng một lần lầm lỡ nhìn vào mắt hắn,để bây giờ tôi phải hối hận cả đời trong bốn góc tường,phải nếm trải cuộc sống cô độc một mình sau khi gia đình tôi bị thảm sát dã man.Tôi chẳng nhớ gì cả,tôi chỉ biết gia đình tôi đã chết hết chỉ còn sót lại tôi.Kẻ tội nhân muôn đời hàm oan.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)